Trong nhịp sống hòa cùng núi rừng Trường Sơn, người Pa Cô coi hạt lúa là món quà thiêng mà trời đất ban tặng. Bởi thế, mỗi vụ mùa kết thúc không chỉ là sự khép lại của một chu kỳ lao động mà còn là thời khắc mở ra năm mới theo quan niệm truyền thống:
“Một mùa rẫy – một vòng đời.”
Lễ hội A Za – lễ mừng lúa mới – được tổ chức để tạ ơn trời đất, thần linh và cầu chúc cho buôn làng tiếp tục bình an, no đủ. Đây chính là trái tim của đời sống văn hóa Pa Cô.
A Za diễn ra vào khoảng tháng 11 – 12 dương lịch. Không gian thiêng của lễ hội là Nhà Gươl – mái nhà đại đoàn kết, nơi lưu giữ linh hồn cộng đồng.
Lễ hội mang hai sắc thái:
A Za Kăn: tổ chức thường niên trong phạm vi một làng
A Za Koonh: 5 năm tổ chức một lần, quy mô liên làng to lớn, có nghi thức hiến sinh trâu tượng trưng cho sự sung túc, sức mạnh và lòng thành kính tuyệt đối
Mỗi dịp A Za, núi rừng như cũng hòa chung niềm vui của con người.
Trong tâm thức Pa Cô:
mưa, rừng, cây, đất và hạt lúa đều có linh hồn.
Người dân dâng lễ vật thiêng liêng nhất: lúa mới, rượu cần thơm nồng, gà – heo – trâu khỏe mạnh… như một lời hứa rằng họ sẽ luôn biết ơn và sống hòa thuận với thiên nhiên.
"Mỗi lễ vật là một lời tri ân, mỗi lời khấn là một niềm hi vọng."
Tiếng gà cất lên giữa sương mờ núi rừng.
Máu gà hòa với nước tẩy sạch bụi trần và tà khí trong mỗi mái nhà. Ai cũng thực hiện nghi lễ Âl pẻl a ỏi – gửi mọi điều xui rủi sang con gà để thân và tâm được thanh sạch đón năm mới.
Già làng dẫn đầu đoàn rước heo đi quanh làng ba vòng.
Nước thiêng được vẩy khắp các lối đi, khắp các nóc nhà. Không gian buôn làng như được rửa sạch bởi niềm tin, chuẩn bị đón bước chân của thần linh.
Tiếng chiêng, tiếng trống vang vọng khắp núi rừng, gọi thần linh về dự lễ. Những lễ vật trân quý nhất được các gia đình mang đến Nhà Gươl trong niềm hân hoan và thành kính. Già làng, với vai trò là người kết nối giữa con người và các vị thần, cất lời khấn mời linh thiêng, gửi gắm ước vọng về bình an, no đủ cho cả buôn làng.
Sau khi nghi lễ hoàn tất, già làng sẽ phát cho mỗi người một nắm gạo mới.
Đó không chỉ là hạt gạo thuần túy, mà là hạt giống của may mắn – viên ngọc của mùa màng. Người dân nắm lấy hạt gạo ấy với niềm tự hào, bởi đó là thành quả của lao động và là phúc lộc mà thần linh đã ban cho. Nắm gạo được mang về nhà để cất giữ cẩn thận, với niềm tin rằng:
“Gạo mới giữ lại lộc trời, mang lại sung túc cho năm sau.”
Khi phần lễ linh thiêng khép lại, phần hội bừng nở trong tiếng hát Câr Lơi da diết, tiếng bước chân uyển chuyển của vũ điệu truyền thống và vị nồng ấm của rượu cần. Con người – thần linh – thiên nhiên cùng hòa vào một nhịp mừng mùa mới đầy hân hoan và hi vọng.
A Za hội tụ toàn bộ vẻ đẹp của văn hóa Pa Cô:
Về tín ngưỡng: gìn giữ niềm tin thiêng liêng vào thế giới tự nhiên – nơi ban phát sự sống.
Về nghệ thuật: là sân khấu của dân ca, dân vũ, sắc màu thổ cẩm và nhạc cụ truyền thống.
Về cộng đồng: nuôi dưỡng tình đoàn kết, chia ngọt sẻ bùi sau một năm lam lũ.
Về giáo dục: truyền lại đạo lý biết ơn – chăm chỉ – yêu rừng – yêu lúa cho thế hệ trẻ.
Về phát triển: tiềm năng trở thành lễ hội du lịch đặc sắc, quảng bá bản sắc miền Trường Sơn ra thế giới.
A Za là nơi truyền thống chạm tay vào tương lai, nơi quá khứ hóa thành sức mạnh của ngày mai.
VI. Kết luận
Lễ hội A Za là bản trường ca sống của người Pa Cô, nơi mỗi nghi lễ, mỗi âm điệu, mỗi nụ cười đều lưu giữ linh hồn dân tộc. Đó là nhịp đập của núi rừng, là ký ức của tổ tiên, là nguồn cội của mọi thế hệ.
Bảo tồn A Za không chỉ giữ lại một lễ hội,
mà là giữ lại danh tính, giữ lại chúng ta là ai giữa cuộc đời rộng lớn này.
A Za còn, Pa Cô còn.
Pa Cô còn, bản sắc sống mãi.